Vẫn sẽ tiếp tục…

Đã lâu rồi không viết gì cả, chả biết do thiếu cảm xúc, hay nhiều việc quá, hay do tự dặn lòng nên bàng quan trước mọi việc hay sao mà bắt đầu thiếu đi những cảm xúc: vui, buồn, tức giận hay bực mình nữa…

New Year Wish

New Year Wish

Vẫn biết cuộc sống là vậy, vẫn luôn khuyên bảo các em rằng sống là phải có mục đich, phải tập cách chấp nhận để học cách thay đổi nhưng thật sự làm bao giờ cũng khó hơn nói mà. Những lúc bực bội gặp Oppa xả một tràng rồi lại cho mọi việc tựa như lông hồng thổi phù một cái rồi biến mất luôn. Cái lí tưởng sống, làm việc của nó đang nghĩ nên phải thay đổi chăng ?

Gần một tháng chật vật với chuyện nhà cửa, giờ mọi thứ đã xong, thở phào “Phù” một cái. Giờ nó có chỗ để chui ra chui vào mà không phải lo sợ bị đuổi nữa L. Định viết một bài về những ngôi nhà mà nó đã qua, nó đã ở trong suốt 10 năm tự lập của nó, có những ngôi nhà cho nó những yêu thương mà nó không muốn ra đi và cũng có những ngôi nhà cho nó những giọt nước mắt buồn tủi…Nhưng tất cả, nó đã trải qua và nó tự hào vì hiện tại nó vẫn đang sống tốt với những gì nó đã có…

Tại sao một ai đó khi trải qua rất nhiều chuyện rồi họ mới nhận ra rằng hạnh phúc chính là những thứ gần gũi xung quanh mình và những điều mình đang có? Ước mơ thì nhiều thật nhưng liệu có bao giờ là đủ? Có lẽ mỗi người đều cho mình những cái ngưỡng mà với người này thì là đủ nhưng với người kia thì chưa. Và với nó, vẫn đang mải miết tìm một cái gì đó cho riêng nó…Phải chăng đã quá tự khắt khe với bản thân nhiều lúc đâm ra cáu kỉnh mà Oppa vẫn hay gọi nó là “bà già khó tính”…

Là con người ai mà chả mong ước mình được sống sung sướng và hạnh phúc, ai chả mong mình được sinh ra trong một gia đình giàu có, ai mà chả muốn được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, và ai mà chả đã từng mấy lần “giá như…” nó cũng vậy, đã “giá như …” rất nhiều lần, nhưng rồi, giá như để làm gì chứ, trong cuộc sống này còn đầy những người bất hạnh hơn nó. “Mày có biết, nhiều lúc tao gét mày lám không vì luôn có những thứ đơn giản mà tao không có…” Cô bạn nó đã thốt lên thế khi 2 đứa cãi nhau… Lúc đó nó chả biết làm gì cả, nó chả biêt nói gì cả…tất cả mọi sự giận dỗi tự dưng tan biến và nó biết dù như thế nào thì nó đã sai…Nó đã sai khi không biết nhìn nhận và cảm thông…

Mày à: chẳng ai được chọn gia đình để sinh ra, cũng chả ai được chọn cho mình một khuôn mặt xinh đẹp, và cũng chẳng ai chọn cho mình được đôi chân dài tới nách cả…Vậy, những thứ gì mình sinh ra có được thì mình phải tự hào và chấp nhận nó…Có lẽ cuộc sống sẽ luôn công bằng phải không Mày…

Hôm nay lại khóc, cứ tưởng giọt nước mắt sẽ rơi một mình cùng nó, nhưng may quá, oppa vẫn ở bên cạnh để nó khóc và không nói gì cả…vỗ lưng nó, rồi khi nó ngừng khóc thì ra về…Oppa hiểu, nó cần một mình…

Chát với đứa em, vẫn bảo rằng em phải cố gắng trước tiên là tự lo được cho bản thân thật tốt, như thế sẽ không phải làm người thân yêu lo lắng…Mỉm cười vì nó cũng làm cho em tự tin lên..

Chuẩn bị đi ngủ với toàn thân vẫn mệt và đau nhức, hậu quả của buổi teambuilding mệt nhưng ý nghĩa. Tối nay nó đã có chú chó mới để ôm đi ngủ…Và sẽ không phải bật đèn ngủ nữa…và sẽ ngủ một giấc thật ngon …và sáng mai tỉnh dậy sẽ cười thật tươi để đi làm…

Chia Sẻ Ngay!
Lo Ngo

About the Author

Lo Ngo

Tác giả của bài viết, hehe

>