Lá thư gửi lên thiên đường…

La thu gui len thien duong

Ngày giỗ Nội, con đã chuẩn bị mọi thứ để về quê, nhưng rùi lại lỡ hẹn. Lần này thì không phải là con không dám nghỉ việc, chỉ là một số lí do cá nhân nên con không về được thôi ạ.

La thu gui len thien duong

Lá thư gửi lên thiên đường

Dạo này có một số việc xẩy ra không như con mong muốn. Nhiều lúc con cảm thấy mệt mỏi. Muốn chạy trốn đển nơi nào đó thật xa ….Muốn tìm cho mình một động lực thật lớn để thực hiện tốt những việc đã đề ra nhưng thật khó. Giống như ngày xưa ấy, động lực của con là làm mọi việc thật tốt để về khoe với Nội và thấy Nội cười. Con nhớ mấy ngày này 2 năm trước, tất cả mọi người trong gia đình ngồi dựa vào nhau để trông nom và ở bên cạnh Nội. Lúc đó mọi người ai cũng thật sự rất mệt nhưng ánh mắt vẫn luôn ánh lên những tia hi vọng mong Nội sẽ từng giây từng phút khỏe lên… Con lúc đó, chẳng làm được gì cả, con thức cùng mọi người, làm những việc gì có thể làm được nhưng con vẫn cảm thấy mình rất khỏe. Thời gian Nội ốm ở bệnh viện, con đi học, đi làm rùi lên bệnh viên thăm Nội nhưng lúc đó thấy mình chẳng mệt mỏi gì cả học hành vẫn rất tốt và làm việc vẫn rất hăng…Nhưng sao dạo này…

Con không muốn làm Nội phải lo lắng. Con chỉ muốn lại được như ngày xưa, kê đầu lên chân Nội và than vãn…Nội sẽ vuốt tóc con và cho con những lời khuyên tốt nhất…Nội sẽ không bao giờ phân tích ai đúng ai sai như Bố, sẽ không lo lắng vội vàng như Mẹ mà sẽ chỉ là hiền từ và chỉ bảo con…
Con biết, bây giờ con phải tự tìm cho mình những hướng đi đúng, sẽ không ai có thể bên con mà chỉ đường cho con mãi được và con vẫn phải tự bước đi bằng chính đôi chân của mình nhưng con vẫn chưa thể đứng vững được Nội ạ…

Con biết cuộc sống không đơn giản như con vẫn nghĩ hay là do con quá tham lam và tự làm phức tạp nó. Con luôn tự động viên mình rằng còn có quá nhiều người sống vất vả hơn mình và lấy điều đó để tự tin sống tốt…Nhưng con vẫn thiếu đi động lực để con làm một điều gì đó cho riêng con. Có lẽ ước mơ làm cô công an xinh đẹp và tài giỏi là ước mơ con đẹp nhất dù điều đó không thành hiện thực…Vì ước mơ đó là động lực để con học tốt hơn, con yêu thương mọi người hơn và con yêu cuộc sống hơn.

Lâu lắm rùi con tự dưng thấy mình thật yếu đuối, hơi thiếu tự tin vào bản thân Nội ạ. Chỉ là con không đủ dũng cảm đứng trước một ai đó để nói về những điều đó và con chỉ biết gửi đến Nội để lòng con cảm thấy nhẹ nhàng hơn thôi ạ. Nội bây giờ ở một nơi quá xa con chỉ biết nghĩ đến mà không thể chạy về như thời trẻ con được. Nơi đó chắc đẹp lắm Nội nhỉ, rất bình yên phải không ạ? Sẽ không có cái gì có thể làm Nội đau đớn hay mệt mỏi được. Ở đó có Bà, Bà sẽ chăm sóc và trò chuyện cùng Nội. Con luôn mong Nội và Bà thật bình yên và thanh thản. Con và mọi người trong đại gia đình sẽ luôn sống thật tốt để Nội và Bà yên lòng.

Nội à, 2 năm, con cũng lớn hơn một chút rồi, con đã đi làm, con có bạn trai và nhiều mối quan hệ khác…Con đã gặp được rất nhiều người tốt và cũng có gặp những người không tốt làm con khó chịu, nhưng con chẳng ghét ai cả vì những người tốt họ dạy và mang lại cho con nhiều niềm vui và những người không tốt họ giúp con yêu quý hơn những gì con đang có và Nội cứ an lòng Nội nhé, con vẫn sẽ luôn yêu cuộc sống, tin vào người, tin vào đời và tin vào một ngày mai…

Lo Ngo

Tác giả của bài viết, hehe

Click vào đây để lại Phản Hồi

Vui lòng nhập thông tin:

error: Website được bảo vệ !!